top of page

Mình đỗ 3 trường Quốc lập trong 1 năm, nhưng suýt nữa đã bỏ cuộc trước đó

Đã cập nhật: 5 ngày trước

⚠️ Một chút lưu ý nhỏ: Bài viết này hoàn toàn không nhằm mục đích khoe khoang thành tích. Mình chỉ muốn chia sẻ lại những "cú ngã" và những mindset đã giúp mình vực dậy. Hy vọng bạn sẽ đón nhận nó với một tâm thế thoải mái nhất, như một lời tâm sự từ một người bạn đi trước thôi nhé!



Quán ăn truyền thống Nhật Bản tại thành phố Shizuoka


Mình vẫn còn nhớ...


Tháng 2 năm 2023.


Thời điểm căng thẳng nhất.


Mình vừa thi xong kỳ thi nhập học vào các trường Oita, Shizuoka, Hiroshima.


Và đang đợi kết quả.


Nếu đậu, mình sẽ có 4 năm học tại một trường đại học của Nhật.


Nếu rớt, có lẽ mình sẽ học thêm một năm trường tiếng, để thi lại.


Nhưng gia đình mình thì chỉ có thể chu cấp cho một năm đầu.


Mà số tiền dành dụm mình kiếm được từ baito chẳng còn là bao.


Nên có lẽ, trường hợp tệ nhất là phải về Việt Nam ôn thi lại từ đầu.


Thế rồi, tháng 3 cùng năm đó.


Mình bắt đầu dọn dẹp phòng trọ, sắp xếp đồ vào vali, và...


Đặt vé máy bay về nước.


Thế là ... ?


Đúng rồi, là vậy đấy 👉 👈


Mình ghé trường tiếng, thăm và chào thầy cô lần cuối, các thầy cô động viên mình cố gắng học tốt.


Mình sắp rời xa Nhật Bản.


Mình sẽ nhớ nơi này lắm... ít nhất là...


Trong 4 tháng.


Ủa?


À, xin lỗi bạn vì mình không nói kĩ.


Mình đã chính thức đậu cả 3 trường!


Tháng 3 năm đấy, mình quyết định theo học đại học Shizuoka.


Vì chương trình mình chọn sẽ bắt đầu từ tháng 9, mà trường tiếng của mình thì lại tốt nghiệp vào tháng 3, nên lúc đấy mình phải về nước.


Yareyare 👺


Thời điểm đó, mình nghe được một số người nói rằng:


"Chắc học ngày học đêm dữ lắm nên mới được vậy chứ dễ gì"


Nhưng bài học quan trọng nhất, với mình không phải là đã học nhiều bao nhiêu.


Mà đó là...


Mình đã học khác đi như thế nào.


Vì nếu không học khác đi, mình suýt nữa đã bỏ cuộc những ngày đầu trước đó.



Những ngày học


Kim đồng hồ điểm tới 12 giờ đêm.


Bụng đói meo, người thì uể oải sau cả ngày dài chỉ có học và học.


Tiếng giảng bài EJU cứ phát ra đều đều từ cái điện thoại trên tay.


Mà thề luôn, chữ nó cứ đi từ tai này sang tai kia, chẳng đọng lại tí gì.


Đã không biết bao nhiêu lần, cuộc hội thoại này diễn ra trong tâm trí mình.


😈: "Thôi hôm nay "cheat day" đi. Nghỉ một bữa có chết ai đâu? Nhìn cái mặt mày kìa, héo như cọng rau muống luộc rồi."


👼: "Không được, mai cũng có bài của mai, hôm nay bỏ là "vỡ trận" cả tuần đấy. Cố lên, sắp xong rồi mà."


😈: "Sắp xong cái qq gì? Nhìn sấp bài tập Sogo kìa, làm 5 câu tạch cả 5. Học kiểu này thì có mà công cốc."


👼: "Nhưng tao cũng đang cố mà..."


😈: "Không có nhưng. Nghe tao, bỏ EJU đi. Đăng ký đại trường tư nào đi. Chán mày ghê, biết vậy ngày xưa apply thẳng đại học từ Việt Nam. Sang đây dù sao cũng phải cày cuốc baito như nhau cả thôi."


👼: "Nhưng mà... đã đi đến đây rồi. Mục tiêu ban đầu là vào Quốc lập cơ mà? Cố thêm tí nữa thôi, mày làm được mà..."


😈: "Một chút nữa là tới mấy giờ sáng 😒? Chữ nó có vào đầu đâu mà cố! Cố quá là quá cố đấy! Thôi dẹp, tắt điện thoại đi ngủ."


Và cuối cùng, tối hôm đó, con quỷ trong mình đã thắng.


Mình tắt máy, đi ngủ trong sự dằn vặt kinh khủng.


Nhưng chính cái cảm giác bất lực đến mức muốn buông xuôi đó lại là cái tát giúp mình tỉnh ngộ.


Mình nhận ra nếu cứ để hai đứa này cãi nhau mỗi đêm như vậy, thì 1-2 năm nữa cũng chẳng đi đến đâu cả.


Đó là lúc mình bắt đầu nhắm mắt lại và...



Ngẫm


(chứ không phải ngủ nhé!)


Mình đặt tay lên trán, nằm suy nghĩ.


"Hình như cách học của mình đang sai sai"


Rồi tự nhiên, mình lại thấy nhớ hồi còn là game thủ.


Nếu bây giờ chơi PUBG (game bắn súng), mà dùng cách chơi của Minecraft (game xây nhà), cứ chạy tòn ten quanh map để khám phá...


Thì khác gì chọn con đường chết!


Vậy là, cho dù game trước có chơi giỏi đến đâu, mà đến cái game mới này không biết rõ luật chơi của nó, thì cũng thành chơi dở à?


"Hmm, hình như mình sắp nắm được điều gì đấy"


Bây giờ mình học EJU rất chăm chỉ...


Mà sự chăm chỉ này lấy từ đâu ra?


Hồi học cấp Hai, nhờ chăm chỉ mà mình thi đậu vào trường chuyên.


Lên cấp Ba, nhờ chăm chỉ mà mình theo kịp các bạn cùng lớp, qua được bài kiểm tra các môn.


Mình nghĩ, học EJU cũng cần chăm chỉ như vậy.


Nhưng hiện thực lại cho thấy cách học này đang không hiệu quả.


Vậy là, mình đang chơi một trò chơi mới (EJU)…


Bằng cách chơi của trò chơi cũ (cách học 12 năm trước đó).


"Oh sheesh..."


Thế có khác gì việc muốn leo rank Cao Thủ mà lại cầm cái máy điện thoại cùi bắp vừa chơi vừa giật lag đâu? 😑


Khi nhận ra điều đấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi.


Mình không còn lấy “chăm chỉ” ra làm tiêu chuẩn cho sự cố gắng.


Vì mình biết chăm chỉ sẽ không giúp mình đi nhanh và đúng hướng.



Đây là cuộc chơi của năng suất, không còn là của chăm chỉ


Mình bắt tay vào việc thay đổi cách tiếp cận EJU.


Ngồi giữa phòng, cầm một tờ giấy trắng, mình vẽ lại toàn bộ lộ trình.


Rồi tìm kiếm những video, bài viết chia sẻ về lộ trình và phương pháp học.


Mình dành một ít thời gian để thử và sai, để rồi cuối cùng cũng thấy được một tia sáng nhỏ ở cuối con hầm…


Đây là những “tia sáng” đã dẫn lối mình trong con hầm mình đi.



💫1: Mình luôn bắt đầu bằng một “bức tranh lớn”


Qua những lần đặt và đạt nhiều mục tiêu khác nhau trong học tập, tài chính, thể chất,...

Thì mình thấy được một quy tắc vàng.


Không có bản kế hoạch, thì bạn không bao giờ tới được nơi bạn muốn.


Mọi mục tiêu sẽ còn xa vời và viển vông


Cho tới khi bạn bắt đầu ngồi xuống và lập bản kế hoạch.


Lập bản kế hoạch xong, bạn sẽ thấy được 2 thứ.

Hình vẽ hai người que: một người mỉm cười ở "Điểm A", một người mạnh mẽ ở "Điểm Z". Đường thẳng nối cả hai, nền trắng.

Thấy được điểm A và điểm Z rồi, thì bạn sẽ thấy rõ được thứ tiếp theo:


“GAP”


Gap là khoảng cách từ A tới Z.


Bạn cần một bản kế hoạch cụ thể và chi tiết để “lấp gap” và đạt được mục tiêu.


Điều đó có nghĩa là, bạn không thể bắt đầu mọi thứ theo kiểu:


  • Thấy gì học nấy

  • Học tới đâu hay tới đó

  • Không có thứ tự ưu tiên

  • Không có khoảng thời gian rõ ràng


Mà bạn phải bắt đầu từ việc trả lời những câu hỏi:


  • Mình đang ở đâu, yếu chỗ nào?

  • Đâu là “level học” mình cần đạt tới”

  • Mình cần ưu tiên gì để học trước?

  • Mình có tổng bao nhiêu tháng?

  • Bao nhiêu tháng sẽ dành để học môn A/môn B/ môn C?


Nếu không có bản kế hoạch, thì giống như bạn đi lạc ở sa mạc mà không có định vị GPS.


Bạn sẽ không biết hướng để đi, và không biết phải đi bao xa nữa thì tới.


Nếu bạn không dành đủ thời gian để lập ra bản kế hoạch


Thì EJU cũng không đủ kiên nhẫn đứng chờ bạn ở vạch đích.


Với mình, có bản kế hoạch, thì những mục tiêu đặt ra đã khi thi hơn 50%.


Nên là hỡi người anh em, hãy dành thời gian ra và lập bảng kế hoạch nhé.



💫2: Quản lý thời gian


Có được bản kế hoạch, bạn đã biết cụ thể phải học bao nhiêu tiếng một ngày.


Nhưng vấn đề là…


“Liệu bạn có đủ thời gian để học?”


Vì mình rất hay nghe học sinh nói câu “Em không có đủ thời gian để học”


Mình thì lại suy nghĩ ngược lại


“Thời gian không phải là có, mà phải tạo ra”


Mình đã từng làm 30-35h/tuần baito và cũng đã phải học ngày 7-8 tiếng.


Vậy mình làm như nào?


Mình chọn thoát khỏi server Trái Đất, khăn gói lên sao Thuỷ để một ngày có 4224 tiếng, tha hồ học.


Nhưng sao Thuỷ nóng quá nên mình chỉ ở đấy hai tuần thôi rồi về lại Trái Đất.


Sau đấy thì mình chọn cách khác để tạo ra thời gian.


Đó là cắt bỏ đi tối đa thời gian chết không cần thiết và tranh thủ mọi lúc để học.


Đây là những thứ mình đã làm để có thêm một ngày 2-3 tiếng học


  • Lướt mạng xã hội (mình đã xóa Facebook, Insta tới gần cả năm)

  • Không tám chuyện với bạn bè (bạn bè còn tưởng mình ngỏm rồi)

  • Nấu ăn ngày 3 lần thì 1 lần nấu cho 3 buổi

  • Đi tắm không có rề rà

  • Thời gian học ở trường tiếng

  • Thời gian trống lúc nghỉ giải lao ở nơi làm việc

  • Thời gian đi tàu

  • Đôi khi đạp xe trên đường, mình cũng suy nghĩ về những thứ đã học


Nguyên cả năm đó, mỗi ngày đều là cuộc chiến giữa mình và thời gian.


Vì mình biết rõ, nếu thắng được cuộc chiến đó, thì sẽ có phần thưởng to bự.


Thời gian là vàng bạc, và mình muốn tận dụng mỗi giây mình có nó.



💫3: Quản lý năng lượng


Có đủ thời gian trống để học rồi, thì vấn đề tiếp đã xảy đến với mình.


Cơ thể mình không theo nổi với lịch học.


😈: “Okay bro, tôi mệt lắm rồi, không học được nữa”


Lúc đâu, mình chỉ nghĩ đến việc quản lý tốt quỹ thời gian.


Mà không nghĩ rằng quỹ năng lượng cũng có giới hạn.


Có thời gian mà cơ thể "hết pin" thì cũng chịu.


Mãi đến sau này, mình mới thấm thía rằng, quản lí năng lượng còn đem đến hiệu suất lớn hơn quản lí thời gian.


Nếu ngồi vào bàn học mà lúc nào cũng trong trạng thái burn out, thiếu sức sống, chán nản, lo lắng...


Thì có bao nhiêu tiếng, cũng không có học lên bấy nhiêu điểm.


Vậy làm sao để mình có thể quản lí của mình tốt hơn?


👼: "Hey tình yêu, tôi có một vài tips cho ông nè:"


7 viên ngọc rồng Son Goku. Quả cầu chứa chữ: "Nghỉ đúng lúc, giữ nhịp học ổn định, không ép bản thân khi quá tải".

(Áp dụng xong là ngày nào cũng chưởng kamehame-ha được á)



💫4: Quản lý sức khỏe


Nhiều anh chị hay những người bạn ở trường tiếng lúc đấy hay hỏi mình:


“Sao em có thể vừa học vừa làm như trâu thế?”


Mình trả lời rằng:

“Vì em còn trẻ và em có sức khỏe”


Có sức khỏe, gì cũng làm được hết.


Làm không mệt, học cũng không hề hấn.


Nếu bạn nghĩ “mệt học vẫn ổn, cứ cố là được” thì đó không phải là thực tế.


Vì thực tế khi không có sức khỏe là:


Mệt = học không vào = lãng phí thời gian


Nhưng có phải tự nhiên mình có sức khỏe không?


Có phải cứ “trẻ” là sẽ khỏe không?


Hổng có đâu à nhen.


Để có được một sức khoẻ tốt cho người trẻ như chúng mình, thì cần phải ngủ đủ hơn, vận động và giãn cơ 30 phút/ngày, ăn uống đủ chất.


Tối thiểu là như vậy.


Nghe thì đơn giản, như lời mẹ dặn hay cô bác sĩ thường nói.


Nhưng nếu bạn làm được những điều đơn giản này, thì bạn đã hơn 90% ngoài kia.



💫5: Thay đổi cách học – từ thụ động sang chủ động


Đây là bước ngoặt lớn nhất, là “game-hacker” của mình trong hành trình 1 năm.


Mọi chuyện chỉ thay đổi, khi mình bỏ đi lối học truyền thống bản thân đã áp dụng 12 năm qua.


Vì suốt lúc học ở Việt Nam, hầu như mình chỉ có thụ động học mọi thứ.


Học như vậy thôi cũng đủ lấy được điểm 80-90% mà không khó khăn cho lắm.


Mình đã nghĩ cứ đem theo cách học đấy vào học EJU, thì mọi thứ sẽ đâu vào đó.


Nhưng mọi thứ đã không đâu vào đó.


Cho tới lúc, mình hiểu ra:


Để lấy được điểm 70-80% EJU trong thời gian ngắn, thì phải đổi cách học.


Vì level học mà EJU đòi hỏi người học phải đạt tới được là: Học chủ động!


Học chủ động là gì?


Mình đã có viết bài chia sẻ qua ở đây. Bạn có thể đọc lại và tìm hiểu thêm nha.



💫6: Bonus nhỏ "Có niềm tin vào chính bản thân"


Mình là người tin theo hệ manifest (ám thị) và luật hấp dẫn.


Vì tới 90% mục tiêu mình đặt ra từ trước tới nay


Mình đã đạt được hết.


Bằng với manifest và luật hấp dẫn.


"Khoan khoan, mình không có ý vỗ ngực tự cao là chưa từng gặp thất bại hay gì đâu.


Cho mình làm rõ cái ý này một xíu...


Đúng là hầu hết mục tiêu mình đã đạt được, nhưng cũng lắm lần trầy da tróc vảy, như lần thi đại học năm ấy suýt bỏ cuộc vậy đó...


Nên mình thấy mình không hơn ai cả, chỉ theo hệ tâm linh một xíu, manifest một xíu và tin vào chính bản thân mình thôi"


Có những mục tiêu, khi đặt bút và viết xuống từ những ngày đầu,...


Mình đã không biết làm sao để có thể đạt được nó.


Hoàn toàn vô căn cứ và viễn vông.


  • Làm sao đi gym và tăng gần 20kg trong nửa năm?

  • Làm sao học N1 trong 3 tháng?

  • Làm sao học EJU trong 4 tháng?

  • Làm sao tự học HSK 5 trong 4 tháng từ con số 0?

  • Hay làm sao để kiếm được khoản tiền X ở tự do ở tuổi Y?


Nhưng may mắn, mình là kiểu “không biết lượng sức mình”.


Mình không quan tâm tới việc “nó khả thi tới mức nào”, cái mình quan tâm là:


“Mình đã đủ ám ảnh với mục tiêu đó chưa?”


Nếu đủ ám ảnh, thì vũ trụ sẽ dẫn lối mình, cho mình một con đường đi

(Nghĩ giàu và làm giàu, Napoleon, Chương I)


Mình tin vào nó trước khi mình làm nó. Mọi thứ bắt đầu với niềm tin.


Vì mình tin thế giới bên ngoài của mình cũng chính là tấm gương phản chiếu của những suy nghĩ, niềm tin bên trong của mình.


Thế nên, nếu bạn bắt đầu chinh phục EJU của mình,


Nếu bạn có thấy nó khó khăn, bất khả thi, hay thậm chí vô vọng,..


Thì bạn hãy lần nữa nuôi dưỡng một niềm tin vững vàng với chính bản thân.


Bạn tin vào bạn đủ nhiều, thì kết quả tự nhiên sẽ tới.


Person in a jacket and backpack stands in an illuminated alleyway under a crescent moon. Text reads "You are what you believe yourself to be."


You fake it until you achieve it


Thực ra, khi ngồi viết những dòng này, mình không có ý định đưa ra một "cuốn giáo trình" bắt bạn phải nghe theo.


Những gì mình chia sẻ, đơn giản chỉ là những mảnh ghép từ một đứa từng suýt từ bỏ thi đại học.


Mình tin mỗi người sẽ có một con đường riêng, những sự lựa chọn riêng.


Nếu những trải nghiệm này của mình có thể giúp bạn tìm thấy một chút cảm hứng để tự nâng cấp bản thân, thì đó là điều tuyệt vời nhất rồi.


Và thật ra ... 3 tấm giấy báo nhập học trường Quốc lập năm ấy, dù rực rỡ thật, nhưng nó chưa bao giờ là đích đến cuối cùng của mình.


Ở Nhật hay ở bất cứ đâu trên hành trình cuộc đời này, mình hiểu rằng đây cũng chỉ là một "trạm dừng chân" để mình nạp thêm năng lượng và kiến thức.


Con đường học vấn và những hoài bão phía trước của mình vẫn còn dài lắm, và mình vẫn đang tiếp tục "ngẫm", tiếp tục thay đổi mỗi ngày để không bị kẹt lại ở những thành công cũ.


EJU hay Đại học, suy cho cùng cũng chỉ là một chương trong cuốn sách của bạn thôi.


Đừng để nó làm bạn quá áp lực, nhưng cũng đừng hời hợt với nó.


Cứ lì một chút, liều một chút, quan trọng là hãy tận hưởng cái cảm giác được làm chủ cuộc chơi của chính mình.


Hẹn gặp lại bạn ở những "trạm dừng" tiếp theo nhé!


Your fan,

An

Bình luận


© 2026 by Thanh & An.

  • Facebook
  • Instagram
  • TikTok
  • Chủ đề
bottom of page