top of page

Con đường ngắn nhất để đến với đại học Công - Quốc lập Nhật Bản

“Muốn vào đại học Công Quốc Lập, phải chấp nhận đánh đổi 2-3 năm.”


“Và 2-3 năm đó thật sự xứng đáng.”


Cộng đồng du học sinh Việt tại Nhật vẫn thường nói với nhau như vậy.


Hồi mới sang Nhật, mình nghe được điều này ở khắp nơi.

 

“Okay, vậy thì mình sẽ cố gắng dốc hết sức trong 2 năm sắp tới!”


Gia đình mình không khá giả lắm.


Nếu vào được trường Công - Quốc Lập thì bố mẹ sẽ đỡ một phần gánh nặng tài chính, mình cũng không phải cày baito nhiều.

 


Tháng đầu tiên sang Nhật, mình nhanh chóng tìm baito đầu tiên.


Sáng đi học. Chiều đi làm tối. Tối nào về sớm thì tranh thủ học bài.


Rồi ngủ. Để báo thức 5 giờ dậy học.


Mọi thứ cứ lặp lại đều đặn như vậy.


Cho đến khi mình nhận ra nó.


Con quỷ áp lực 👹

 

Áp lực tài chính, áp lực học thi.


Mình phải nhiều lần xin đóng tiền nhà trễ.


Trên lớp thì bị mắng vì lấy sách EJU ra học.


Đã có những ngày tệ đến mức khiến mình nghĩ rằng…


Quyết định sang Nhật học là một quyết định sai lầm.

 

Một ngày nọ, khi gọi điện về nhà, mẹ mình hỏi:


“Mẹ thấy An dạo này ốm hẳn”


Ôi, mình thật sự không dám giấu mẹ đâu.


Nhưng lúc đó mình đã sụt 5 kí.


Mắt như con gấu trúc. Mặt đầy mụn.

 

Nếu kéo dài thêm 2 năm nữa thì sẽ ra sao? Mình sẽ trở thành cái gì?


Và điều khiến mình sợ nhất...


Phải chăng, mình của 2 năm nữa vẫn chỉ là một cái máy biết đi làm và tồn tại?

 

Ý nghĩ đó khiến mình thoáng rùng mình.

 

Ủa mà khoan.


Tại sao phải là 2-3 năm?


Có thật sự là vì đề khó, vì mình phải cần từng ấy thời gian không?


Hay vì có một lối tắt nào đấy mà mình chưa biết, để có thể đi nhanh hơn?



Lần đầu tiên, mình nhìn con đường này như một bài toán.


Bài toán mà mình tâm đắc nhất hồi cấp Ba: đạo hàm.


Trong toán học, nếu hàm số là quãng đường bạn đi, thì đạo hàm chính là vận tốc tức thời tại mỗi điểm.


Trước khi biết đến đạo hàm, chúng mình loay hoay với những phép tính đại số cồng kềnh, cộng trừ nhân chia thủ công để tìm ra đáp án.


Nhưng đạo hàm xuất hiện và thay đổi luật chơi.


Nó giúp ta tìm ra điểm cực trị mà không cần thử sai quá nhiều.


Từ đó tiết kiệm nhiều thời gian và công sức hơn.


Vậy thì, phải chăng con đường vào đại học Công - Quốc lập cũng tồn tại một phép đạo hàm, giúp mình đi nhanh hơn?

 

Và đúng là như vậy.

 

Tìm đúng lối tắt. Học đúng phương pháp.


Đó là cách mình đạo hàm lộ trình thi lên đại học, vượt ải EJU trong 4 tháng, đỗ 3 trường Quốc Lập trong 1 năm.


Để làm được điều đó, mình đã đặt ra những câu hỏi quan trọng:

  • Nên ưu tiên học gì trước?

  • Làm sao để x2, thậm chí x3 tốc độ học?

  • Làm sao để không kiệt sức giữa chừng?

  • Làm sao để quản lí năng lượng, thời gian, và sự tập trung?

  • Đọc thêm sách gì để viết luận, xem ở đâu để luyện kỹ phỏng vấn để tạo thêm sự khác biệt?

 

Đọc đến đây, có thể bạn sẽ nghĩ:


“Ừ thì bạn có nền tảng tốt nên mới đi nhanh được”


Đúng. Mình có nền, nên trường mình chọn là trường top cạnh tranh khốc liệt.


Nhưng bạn không nhất thiết phải giống mình.


Bạn không cần phải thi trường top quá cạnh tranh.


Tất nhiên, nếu như bạn muốn thì hoàn toàn có thể.


Nhưng nếu như bạn nghĩ rằng, trường top = giảm gánh nặng tài chính + chất lượng giáo dục tốt,


Thì mình mong bạn biết một điều...


Ngay cả những trường Công - Quốc lập rank B, rank C vẫn có miễn giảm học phí, vẫn có học bổng, vẫn có giảng viên xịn sò và môi trường học quốc tế.

 

Một ví dụ nhỏ nhé.


Bạn mình, với số điểm EJU khiêm tốn (chỉ trên 550) đã đậu đại học Công lập Hyogo (rank C).


Một ngôi trường nhỏ tại Kobe. Không quá nổi tiếng.


Nhưng chương trình học thì không thể chê được.


Học song ngữ Anh - Nhật. Hầu như các môn hệ tiếng Nhật đều có ở hệ tiếng Anh, do giảng viên người nước ngoài dạy.


Có cơ hội đi thực tế ở Philipines, Thái Lan, hoặc ... Việt Nam.


Có thể học thêm một chương trình vào thứ Bảy hàng tuần, và rồi nhận hai bằng tốt nghiệp vào cuối năm tư.


Và tất nhiên là có miễn giảm học phí.


Những trường như vậy ở Nhật không hiếm, nếu như bạn tìm hiểu đủ nhiều.


Và bạn có thể thi đậu vào các trường đấy chỉ từ 1 - 1.5 năm, kể cả khi ...


Xuất phát điểm là tiếng Nhật N4 hoặc N3.


Nền tảng tiếng Anh không vững ngay từ đầu.


Thì mình vẫn biết.


Bạn có thể làm được.


Vì mình đã thấy điều đó … rất nhiều lần ... ở những học sinh của mình.


Có một bạn mình đồng hành từ N3.


Trong 1.5 năm, bạn đấy đã đỗ Đại học Quốc Lập, được miễn giảm học phí 4 năm.


Không phải vì bạn ấy giỏi hơn người khác.


Mà vì bạn ấy không chọn theo con đường “2-3 năm”.


Bạn ấy đi đúngall-in ngay từ ngày đầu.


Nếu bắt đầu lại từ đầu, với tiếng Nhật bập bẹ N4-N3, không biết tiếng Anh…


Thì đây là cách mình sẽ đi:


Nghe lộ trình này hơi gấp và “ảo tưởng sức mạnh” đúng không?


Nhưng đằng sau nó là một hệ thống phương pháp học mà mình đã khám phá ra.

 

Để áp dụng nó, bạn không cần phải thông minh.


Mình không thông minh, càng không phải là thiên tài.


Nếu là thiên tài, thì ngày xưa mình đã không sai 5/5 câu khi làm bài tập Sogo, và cũng không sai nát 15/25 câu trong phần đọc hiểu tiếng Nhật.

 

Bạn không cần hi sinh thời gian làm baito.


Nói nhỏ với bạn, đừng báo lên Nyukan nhé. Hồi đấy mình đi làm 2 việc, 1 việc lương thẻ 1 việc lương tay, giống với bao học sinh trường tiếng khác.


Mình không hi sinh một tiếng baito nào để theo lộ trình này. Bạn mình cũng thế.

 

Bạn không cần học ngày học đêm.


Mình nghĩ chăm chỉ không có gì là sai.


Nhưng nếu bạn không nghỉ ngơi đúng cách, ăn uống điều độ, thì mọi thứ cũng đổ sông đổ bể.


Lộ trình và phương pháp này đã giúp mình cân bằng giữa việc học và cuộc sống hơn.

 

Bạn không cần bỏ ra một đống tiền.


Bởi vì mình cũng không có ý định bảo bạn mua thuốc bổ não hay phẫu thuật tăng IQ gì đâu.

 

Vậy thứ bạn cần là gì?


Một thứ rất đơn giản.


Mong muốn được tiết kiệm thời gian, để có thể vào đại học sớm hơn, thực hiện được mục tiêu nhanh hơn, sớm lo được cho gia đình.


Để theo được hệ thống phương pháp này, bạn cần có một khát khao thật lớn, để có thể đặt mình vào kỷ luật.


Và rồi bạn không cần mất thêm 2 năm hay 4 năm để ôn luyện cực khổ.

 

Đã từng đi cùng nhiều bạn trên hành trình chinh phục đại học Nhật, điều khiến mình chiêm nghiệm sâu sắc nhất là:


Những người đỗ nhanh chưa chắc là người giỏi nhất.


Mà đó là người:

  • Không chấp nhận niềm tin cũ

  • Dám đi khác

  • Và biết mình đang làm gì


Nếu bạn đang ở Nhật lúc này, có thể bạn vẫn đang nghe lời khuyên:

“Từ từ thôi, 2-3 năm là bình thường mà”


Nhưng hãy thành thật với bản thân:

 

Bạn có thật sự muốn “bình thường” không?


Vì “bình thường” nghĩa là sẽ “khổ đau” thêm 1-2 năm, trì hoãn cuộc sống mình muốn, và tiếp tục nghi ngờ chính bản thân.

 

Còn con đường nhanh hơn?


Không dễ. Nhưng nó rõ ràng.

 

Bạn phải học khác đi, dám hi sinh những thứ mà số đông không muốn.


Và sẵn sàng từ bỏ những lối suy nghĩ không đưa bạn đến thành công.


Sẽ có lúc bạn thấy khó. Nhưng nhớ giúp mình một điều này nha.


“Khó” không phải là tín hiệu để dừng lại.


“Khó” là tín hiệu bạn đang đi đúng hướng.

 

Nếu bạn chọn con đường “có vẻ khó”


Thì cái giá bạn phải trả…


Ít hơn rất nhiều so với 2-3 năm.

 

Sau tất cả, bạn có gì để mất?


Ngại gì không thử một cách khác?


Your fan,

An




Bình luận


© 2026 by Thanh An.

  • Instagram
  • Facebook
  • LinkedIn
  • YouTube
  • TikTok
bottom of page