Lần đầu làm MC cho một cuộc thi hùng biện
Mình là một người hướng nội.
Tuy bình thường bạn có thể thấy mình khá hoạt bát, kỹ năng giao tiếp cũng không đến nỗi tệ, nhưng thú thật, mình khá ngại việc phải nói chuyện trước đám đông.
Hồi còn học ở trường tiếng, mình từng tham gia một cuộc thi hùng biện. Lúc ấy, đứng từ phía dưới nhìn lên cô giáo làm 司会 (MC), mình từng nghĩ trong đầu:
"Sao công việc của cô nhẹ nhàng thế nhỉ? Có sẵn kịch bản trên tay, chỉ cần đọc đúng là xong. Còn mình thì phải học thuộc lòng cả bài hùng biện dài ngoẵng để lên thi."
Cho đến tận hôm nay, khi lần đầu tiên trực tiếp cầm chiếc micro làm MC cho Cup JLAN-Test, mình mới giật mình nhận ra:
Công việc này không hề đơn giản như mình từng nghĩ
Một đứa "tay ngang". Chưa từng kinh qua bất kỳ khóa đào tạo nào về MC hay public speaking.

Buổi Rehearsal
Nếu không trực tiếp làm, có lẽ mình sẽ không hiểu được áp lực của ngày tổng duyệt - một ngày trước khi chung kết diễn ra.
Kịch bản chương trình liên tục được sửa đổi, bổ sung đến tận phút chót. Là MC, mình vừa phải căng mắt ra cập nhật từng mảng nội dung mới, vừa phải tập bắt nhịp sao cho ăn ý với các anh chị em trong Ban tổ chức và bạn dẫn cùng mình.
Mình may mắn nhận được sự tư vấn của chị Cẩm Lai - một nhà báo ở đài VTV4. Chị đã hướng dẫn mình cách nói và cách cầm mic sao cho "lên hình trông bớt phèn".
Tối hôm đấy, mình đã đọc lại kịch bản nhiều lần để nó thật sự thấm vào đầu. Mình tưởng tượng ra cảnh sau khi mỗi bạn thi xong, khán đài sẽ như thế nào, rồi các tiết mục nên giới thiệu ra làm sao cho hay.
Trong những dòng suy nghĩ vu vơ đó, mình lại thấy chính bản thân mình. Của những lần đứng trên sân khấu.
"Liệu có thể làm gì đó để các bạn thí sinh ngày mai có thể tự tin hết sức được không?"
Mình đã thầm nghĩ.
Sau ánh đèn sân khấu, mình đã update thêm được gì?
Dù là một đứa hướng nội và hoàn toàn tự học, nhưng đúng với thói quen của mình: Làm gì làm, cũng cố gắng rút ruột rút gan học nhiều nhất có thể.
Lần cầm mic này đã cho mình những kỹ năng hoàn toàn mới.
Đầu tiên là học cách trau chuốt phát âm tiếng Nhật. Nói cho bản thân nghe thì sao cũng được, nhưng nói cho hàng trăm khán giả và Ban Giám khảo người Nhật nghe thì phải chuẩn và rõ chữ.
Thứ hai là kỹ năng ứng biến. Kịch bản thực tế luôn có những tình huống phát sinh ngoài dự kiến. Mình nhận ra là không phải lúc nào cũng chăm chăm theo kịch bản, mà phải linh hoạt thích ứng với sự thay đổi của chương trình ngay trên sân khấu.
Nếu được thử sức một lần nữa ở vai trò này, mình muốn sẽ làm tốt hơn nữa ở khoản tương tác với khán giả, giúp mọi người thực sự enjoy từng khoảnh khắc của sự kiện.

Trở lại cuộc thi lần này, đứng ở góc độ MC quan sát xuống các bạn thí sinh, mình thấy lại chính hình ảnh của bản thân nhiều năm trước, cũng từng "vừa run vừa cố nói" trước cả trăm người.
Có thể với ai đó, đây chỉ là bài hùng biện 4 phút ngắn ngủi. Nhưng vì từng ở vị trí đó, mình biết để có 4 phút lấp lánh trên sân khấu, các bạn đã phải trải qua hàng chục giờ luyện đi luyện lại trước 本番, đối mặt với những câu hỏi vặn vẹo từ Giám khảo và đấu tranh với sự sợ hãi của chính mình.
Trong số các bài thi, có một câu nói mà đã lâu rồi mình không nghe, và giờ khi nghe lại mình đã thoáng giật mình.
「私にとって最大の失敗、それは『失敗を恐れて、行動を起こさないこと』です。」 (Đối với tôi, thất bại lớn nhất chính là vì sợ thất bại mà không dám hành động.)
Nói cho cùng, du học, săn học bổng hay cả việc bước lên sân khấu làm MC... tất cả đều là những trò chơi mà người hướng nội như tụi mình hoàn toàn có thể chơi tốt, miễn là chịu khó học luật chơi và dũng cảm bước qua nỗi sợ của bản thân.
Một ngày làm MC khép lại, bước xuống sân khấu tuy có chút mệt, nhưng mình thật sự cảm thấy vui vì đã được mời và bản thân mình đã nhận lời làm MC.
Ai cũng sợ. Nên là nép nỗi sợ sang một bên và đi tiếp thôi.
Về cuộc thi Hùng biện tiếng Nhật cup JLAN-Test
Đây là cuộc thi được tổ chức hàng năm ở Việt Nam do Hiệp hội Giáo dục tiếng Nhật dành cho các quốc gia không sử dụng chữ Hán (JLAN) tổ chức.
Nếu như bạn đang là học sinh cấp 2, cấp 3, sinh viên đại học ở Việt Nam, bạn có thể cân nhắc đăng ký tham gia vào năm sau.
Trong cuộc thi năm nay, mình đã rất xúc động với phần thi của bạn Đào Nguyễn Hà Anh.
Hà Anh từng đối mặt với biến cố căn bệnh ung thư xương buộc phải cắt bỏ một bên chân. Cùng với đó là những lời thì thầm kiểu như: “Tội nghiệp thật, giờ có học tiếp thì cũng chỉ tốn tiền vô ích”.
Nhưng thay vì đầu hàng hay sống trong ánh mắt thương hại của người khác, bạn ấy đã lao vào học tập, đỗ đại học mơ ước, rồi tham gia nhiều hoạt động xã hội khác nhau.
Qua những buổi giao lưu với người khuyết tật tại Nhật, Hà Anh đã có ước mơ trở thành cầu nối giữa Việt Nam và Nhật Bản trong lĩnh vực hỗ trợ người khuyết tật, và sẽ sang Nhật để học tập thêm.
Có người bảo rằng: "Học ngoại ngữ là bạn sẽ được sống thêm một cuộc đời khác".
Quả thực đúng như vậy. Được tiếp xúc với nhiều bạn trong cộng đồng học tiếng Nhật, tiếng Anh, tiếng Trung, mình thấy không chỉ riêng mình, mà rất nhiều người ở ngoài kia đang được trải nghiệm những cuộc sống khác nhau.
Nếu một ngày bạn cảm thấy học tiếng Nhật thật khó, thật nản, thì cũng đừng bỏ cuộc nha.
Bởi vì biết đâu bạn chỉ cách cánh cửa mở ra nhiều cơ hội mới một bước nữa thôi.
Your fan,
An
.png)
Bình luận